Người tiêu dùng muốn mua không có để ăn, nông dân lại phải tiêu hủy hàng trăm kg dâu tây mỗi ngày
Một nghịch lý đang diễn ra ngay trong mùa cao điểm thu hoạch dâu tây tại Hàn Quốc: người tiêu dùng than phiền khó mua được dâu tây nội địa giá hợp lý, trong khi nông dân buộc phải tiêu hủy hàng trăm kg dâu tây chín mọng mỗi ngày vì không có thương lái thu mua.
Những khay dâu đỏ au, đạt chuẩn chất lượng, đáng lẽ phải xuất hiện trên bàn ăn của người dân, lại trở thành rác thải nông nghiệp ngay tại ruộng.

Vì sao dâu tây nội địa bị “bỏ rơi”?
Nguyên nhân chính đến từ sự cạnh tranh về giá. Dâu tây đông lạnh nhập khẩu có giá rẻ hơn nhiều so với dâu tươi nội địa, khiến các doanh nghiệp chế biến như tiệm bánh, quán cà phê và công ty sản xuất đồ uống ưu tiên sử dụng nguyên liệu nhập khẩu.
Trong khi đó, chi phí sản xuất dâu tây tại Hàn Quốc rất cao, từ nhân công, nhà kính, điện sưởi mùa đông cho đến chi phí vận chuyển. Điều này khiến giá bán dâu nội địa không thể cạnh tranh với hàng đông lạnh nhập khẩu, dù chất lượng vượt trội.
Mùa cao điểm nhưng không có đầu ra
Thông thường, mùa dâu tây là thời điểm nông dân kỳ vọng bù đắp chi phí và có thu nhập ổn định. Thế nhưng năm nay, ngay cả trong mùa cao điểm, dâu vẫn ế. Không có hợp đồng tiêu thụ, không có giải pháp hỗ trợ kịp thời, nông dân buộc phải tiêu hủy sản phẩm ngay tại chỗ.
Việc tiêu hủy không chỉ gây thiệt hại kinh tế trực tiếp mà còn tạo ra vấn đề rác thải nông thôn, ảnh hưởng đến môi trường và tâm lý của người làm nông.
Ai đang trả giá cho sự chênh lệch này?
Người tiêu dùng tưởng như được lợi vì nguyên liệu rẻ, nhưng thực tế lại khó tiếp cận nông sản tươi chất lượng cao.
Nông dân thì chịu thiệt kép: mất thu nhập và mất động lực sản xuất.
Về lâu dài, nếu tình trạng này kéo dài, nông nghiệp nội địa sẽ suy yếu, và người tiêu dùng sẽ phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn nhập khẩu.

Bài toán chưa có lời giải
Cho đến hiện tại, chưa có biện pháp đối phó hiệu quả để kết nối cung – cầu giữa nông dân và thị trường. Thiếu cơ chế thu mua ổn định, thiếu chính sách hỗ trợ giá, và thiếu kênh phân phối trực tiếp đến người tiêu dùng đang đẩy nông dân vào thế bế tắc.
Câu hỏi đặt ra là:
Vì sao nông sản nội địa phải bị tiêu hủy, trong khi người dân vẫn có nhu cầu?
Vấn đề không nằm ở sản phẩm, mà nằm ở hệ thống phân phối và chính sách hỗ trợ.
Hàng trăm kg dâu tây bị tiêu hủy mỗi ngày không chỉ là con số thiệt hại, mà là lời cảnh báo cho sự đứt gãy trong chuỗi tiêu thụ nông sản. Nếu không có giải pháp kịp thời, nghịch lý “người muốn mua không có, người trồng phải đổ bỏ” sẽ còn tiếp diễn, không chỉ với dâu tây mà với nhiều loại nông sản khác.
Bình luận 0